Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Su dung bieu tuong va tieu de quang ba du lich Viet Nam

Lấy biểu tượng cách điệu từ hoa sen, lo-go, slogan "Việt Nam-Vẻ đẹp bất tận" được sáng tác lại lần hai mặc dù còn hạn chế về góc độ thẩm mỹ, tuy nhiên đã phần nào đáp ứng được tiêu chí phát triển du lịch của Việt Nam trong thời gian tới khi khắc họa hình ảnh rõ nét dễ nhận biết, dễ nhớ, dễ liên tưởng, mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam.

Su dung bieu tuong va tieu de quang ba du lich Viet Nam

"Tương tự như lo-go và slogan của Ấn Độ, Hàn Quốc, Phi-li-pin, lo-go và slogan của Việt Nam hướng đến sự gợi mở, gây tò mò, kích thích sự khám phá của du khách khi khắc họa vẻ đẹp tượng trưng của văn hóa Việt với hình ảnh bông hoa sen đồng bộ trên hệ thống quảng bá trong và ngoài nước, trên các vật phẩm, ấn phẩm của tất cả các công ty, nhà cung cấp dịch vụ liên quan đến du lịch. Vấn đề là làm thế nào để tăng hiệu quả tiếp nối cho lo-go và slogan mới...." - Trưởng phòng Truyền thông Công ty du lịch Vietravel Nguyễn Minh Mẫn nhận xét.

Đồng quan điểm trên, Giám đốc Trung tâm Tổ chức du lịch chất lượng cao quốc tế Phạm Tiến Dũng, cũng cho rằng: "Lo-go và slogan của Tổng cục Du lịch cho giai đoạn xúc tiến du lịch mới rất nổi bật, chắc chắn sẽ tạo điểm nhấn cho du lịch Việt Nam cất cánh. Tuy còn nhiều ý kiến khác nhưng việc cộng đồng người nước ngoài mà tiêu biểu là tổ chức Eurocham đã đánh giá cao lo-go và biểu tượng này là một minh chứng. Tuy nhiên, quyết định cho sự thành công của du lịch Việt Nam nằm ở hệ thống ngành du lịch, sự chung sức của cộng đồng xã hội trong việc tạo ra môi trường du lịch hấp dẫn, sản phẩm du lịch có chất lượng cao và người làm du lịch hiểu biết, thân thiện. Mỗi người dân Việt Nam cần có ứng xử đúng đắn với du lịch thông qua việc góp phần xây dựng hình ảnh đất nước, con người Việt Nam thân thiện, bảo vệ môi trường xanh, sạch, đẹp và bài trừ các tệ nạn chặt chém, chèo kéo du khách". Ông Phạm Tiến Dũng nhấn mạnh: "Hiệu quả truyền miệng là hiệu quả tốt nhất, sẽ đưa đến sự hài lòng thật sự cho du khách, góp phần tăng hiệu quả của lo-go và slogan du lịch Việt Nam".

Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Mạnh Cường khẳng định: "Việc triển khai sử dụng lo-go và slogan mới, nhận diện thương hiệu có liên quan rất nhiều đến nhận thức, quan điểm và điều kiện của các địa phương, của cộng đồng nên chiến lược ma-két-ting đi kèm lo-go và slogan mới phải kéo dài cả năm. Lo-go và slogan du lịch mới có thành công trong việc gây ấn tượng với du khách, quảng bá thương hiệu Du lịch Việt Nam, thu hút khách du lịch đến Việt Nam, nâng cao hình ảnh Việt Nam trên thế giới hay không cần phải để thời gian trả lời".

Theo thông tin của Tổng cục Du lịch, tháng 3-2012, Tổng cục sẽ phát động các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, các doanh nghiệp lữ hành, khách sạn, cơ sở lưu trú du lịch... trong cả nước cần thay thế biểu tượng và tiêu đề cũ "Việt Nam - Vẻ đẹp tiềm ẩn" bằng biểu tượng và tiêu đề mới "Việt Nam - Vẻ đẹp bất tận" trong các ấn phẩm, sản phẩm liên quan hoạt động kinh doanh du lịch.

Được biết, cùng với việc nhân bản đĩa CD, sách hướng dẫn, chuyên mục hướng dẫn trên trang web về kế hoạch quảng bá biểu tượng và tiêu đề mới, trong năm 2012, Tổng cục Du lịch sẽ xây dựng biển quảng cáo tấm lớn gắn với lo-go "Việt Nam - Vẻ đẹp bất tận" tại mười trung tâm du lịch lớn, gồm: Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Quảng Ninh, Đà Nẵng, Quảng Nam, Khánh Hòa, Lâm Đồng, Huế, Cần Thơ và Hải Phòng.


Theo www.baomoi.com

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

Toi tin co mot hang dong lon hon ca Son Doong

"Tôi tin có một hang động lớn hơn cả Sơn Đoòng"

SGTT.VN - Đoàn thám hiểm hang động thuộc hiệp hội Hang động hoàng gia Anh đã có mặt tại tỉnh Quảng Bình để tìm kiếm hang động mới và tiếp tục thám hiểm Sơn Đoòng – hang động lớn nhất thế giới. Trưởng đoàn, tiến sĩ Howard Limbert đã dành cho Sài Gòn Tiếp Thị cuộc trò chuyện và ông khẳng định, trong khu vực này còn một hang động lớn hơn Sơn Đoòng.

Rừng trong hang động ở Sơn Đoòng. Ảnh: Howard Limbert

Thưa ông, đoàn của ông trở lại Quảng Bình lần này nhằm mục đích nào?

Lần này trở lại, tôi hy vọng đoàn thám hiểm tìm được nhiều hang động mới. Ngoài ra chúng tôi dành một chút thời gian cho Sơn Đoòng để nghiên cứu các đặc điểm khác. Chúng tôi cũng hy vọng sẽ tìm được hang động lớn, đẹp hơn Sơn Đoòng.

Căn cứ vào đâu ông, thưa ông?

Phong Nha – Kẻ Bàng là khu vực rộng lớn, chúng tôi mới chỉ khám phá 10% hoang mạc đá vôi này, còn 90% nữa chưa ai biết đến, rất có thể có hang động mới, lớn hơn Sơn Đoòng. Chúng tôi mới khám phá được hai hệ thống hang động, hệ thống hang Vòm và hệ thống hang Phong Nha, một hệ thống thứ ba mà chúng tôi chưa khám phá, đấy là sông Chày, chúng tôi chưa hiểu được nước Moọc xuất phát từ đâu, nhưng lượng nước ở lỗ phun tại gần Eo Gió là rất lớn. Chúng tôi tin rằng, đi qua bên dãy núi dọc đường Hồ Chí Minh tuyến tây tại điểm nước Moọc, sẽ có một hang động rất lớn.

Mặt khác, đã có một người dân thông báo với chúng tôi rằng, ở bên kia núi có một hang động rất lớn, họ đã thấy cửa hang là một cái lỗ lớn, nhìn xuống rất sâu. Vì vậy, đoàn chúng tôi đặt trọng tâm thám hiểm hang động này với kỳ vọng sẽ giải quyết được câu hỏi: dòng lũ lên đến hơn 150m trong Sơn Đoòng được tiêu hóa ở chỗ nào?

Sơn Đoòng có ý nghĩa như thế nào trên thế giới, thưa ông?

Đối với Sơn Đoòng, đó là thành tựu rất lớn trong việc phát hiện hang động ở vùng Phong Nha – Kẻ Bàng này. Vì Sơn Đoòng đã được viết trên tạp chí National geographic, tạp chí của hội Địa lý Hoa Kỳ, phát hành trên 200 quốc gia. Sơn Đoòng đã tạo được sự quan tâm cho tất cả những ai yêu mến hang động trên thế giới. Sơn Đoòng là thành tựu lớn, một vũ trụ thu nhỏ, một huyền thoại lớn của thế kỷ 21. Nó là vật báu không chỉ riêng tỉnh Quảng Bình, hay quốc gia Việt Nam, mà là vật báu của cả thế giới.

Howard Limbert nói Sơn Đoòng là thành tựu khám phá của thế kỷ 21. Ảnh: Quốc Nam

Phát hiện Sơn Đoòng có gây chú ý đến các hoạch định du lịch nào không, thưa ông?

Việc phát hiện Sơn Đoòng là phương thức quảng bá hiệu quả di sản Phong Nha – Kẻ Bàng, từ đó rất nhiều du khách đã đến với Phong Nha – Kẻ Bàng.

Hiện nay, có rất nhiều nhà khoa học, chuyên gia, du khách rất muốn đến đó. Khi mở tuyến du lịch về Sơn Đoòng, chúng ta cần tính toán kỹ lưỡng. Quan điểm của tôi trong tương lai có thể Sơn Đoòng trở thành một hang động du lịch, nhưng hiện nay là chưa, nên cần nghiên cứu thật kỹ về hệ sinh thái, địa chất, địa mạo, chế độ thủy văn, nghiên cứu tất cả cảnh quan hang động này trước khi chúng ta đưa Sơn Đoòng trở thành hang động du lịch.

Nếu địa phương muốn làm du lịch, để đảm bảo an toàn cho du khách và cảnh quan đa dạng sinh học ở khu vực, việc xây dựng cáp treo là phương án tốt nhất, tuy nhiên, nên giữ cảnh quan trong Sơn Đoòng và hạn chế du khách vào trong đó, vì đây là hệ sinh thái rất nhạy cảm, dễ bị tổn thương.

Trong tương lai, hệ thống hang động đá vôi ở Phong Nha – Kẻ Bàng sẽ là mối quan tâm của ông như thế nào?

Đó là mối quan tâm hàng đầu của chúng tôi, về kinh phí, chúng tôi thu xếp tiết kiệm hai năm đến một lần. Năm tới, chúng tôi sẽ cùng một hãng phim lớn của Brazil đến Sơn Đoòng làm phim. Khu vực núi đá vôi Phong Nha – Kẻ Bàng là khu vực tiềm năng, nổi tiếng toàn cầu về hang động, ở đây đã có hang động lớn nhất thế giới, sông ngầm dài nhất thế giới, rất xứng đáng nhận sự quan tâm của các hãng thông tấn lớn như BBC, NHK…


Theo www.baomoi.com

Su tu chau Phi lam quen voi tuyet lanh o Canada

Con mãnh thú châu Phi này đã thích nghi rất tốt với mùa Đông lạnh ở Canada. Tại chuồng nuôi cạnh đó, một con linh cẩu đốm đang tìm cách leo lên đỉnh một cái bục gỗ bị băng tuyết bao phủ, nhằm lấy tảng thịt là bữa tối của nó xuống.

Su tu chau Phi lam quen voi tuyet lanh o Canada





Công viên thú hoang Safari Park rộng 400 ha này nằm cách phía Nam Montreal 70km, đem đến cho du khách cơ hội được ngắm nhìn sư tử, linh cẩu, lạc đà, voi và 529 loại động vật khác, rất nhiều trong số đó đang dần biến mất khỏi môi trường hoang dã châu Phi.

"Mục tiêu chủa chúng tôi là khiến khách tham quan động lòng trước thực tế quy mô dân số loài người tăng quá nhanh đã khiến các con thú đẹp đẽ và dữ tợn này đang chết dần vì thiếu không gian, hoặc do con người chiếm lấy lãnh thổ của chúng" - chủ vườn thú tư nhân kể trên, ông Jean-Pierre Ranger cho AFP biết.

Safari Park đóng cửa vào mùa Đông, nhưng nhiều con vật vẫn chui ra khỏi những chiếc lồng được sưởi ấm của chúng để vận động và hít thở không khí trong lành, dù đó là khí lạnh. Rất nhiều con đã quen với cuộc sống ở Canada và dành nhiều giờ chơi trong tuyết.

Sophie Robidoux, giám đốc động vật học của công viên cho biết: "Chúng tôi giữ các con thú ở trong lồng nếu trời quá lạnh, hoặc khi tuyết rơi dày. Đưa chúng ra ngoài mất khá nhiều nỗ lực. Các con thú này chưa từng bị cảm lạnh hay viêm họng. Chúng tôi không phải cho chúng uống kháng sinh do các vấn đề liên quan tới hệ hô hấp". Bà nói thêm rằng lũ hổ Siberia rất thích mùa Đông và không ưa mùa hè như những con thú khác.

Để khuyến khích những con vật có các hành vi như khi chúng ở trong môi trường tự nhiên, ban quản lý công viên sẽ tặng cho chúng những phần thưởng bí mật, kiểu như một tảng thịt lớn giấu trong các hộp carton, đặt tại những nơi khó với tới.

Dựa vào khả năng đánh hơi, nhảy cao... các con thú này sẽ tìm cách lấy phần thưởng xuống, qua đó mô phỏng lại quá trình đi săn mồi hoặc ăn thịt thừa còn sót lại.

Tại chuồng sư tử, con luôn ra ngoài ăn trước, bởi nó khỏe hơn con cái. Còn tại chuồng linh cẩu, con đực lại nằm co trong lồng, chờ cho con cái ăn xong mới mò ra.

Tuy nhiên một số con vật trong vườn thú chẳng bao giờ ra ngoài trong mùa đông. Tinh tinh là một ví dụ. Chúng quá yếu đuối trước mùa Đông và người ta cũng không khuyến khích chúng ra ngoài. Voi cũng không thích nghi tốt với mùa Đông Canada, điển hình là một chú voi 40 tuổi của công viên có tên Churchill.

Công viên Safari Park hiện đón chừng 310.000 du khách mỗi năm, với doanh thu thường niên đạt 8 triệu USD. Ranger hy vọng có thể mở thêm một công viên thủy sinh, nơi cắm trại, trước khi triển khai một dịch vụ tham quan, cho phép mỗi lần có 250 đứa trẻ được ở lại công viên từ 3-4 ngày để tìm hiểu về những con thú. Các dịch vụ này sẽ giúp thu về số tiền gấp 3 lần hiện nay./.

Gia Bảo (Vietnam+)

Theo www.baomoi.com

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Canada mua tuyet de lam lien hoan du lich

Thành phố lạnh giá Winnipeg của Canada - biệt danh là Winterpeg - mùa đông năm nay mát và khô đến mức liên hoan du lịch (kéo dài từ ngày 17 đến 26-2)

đã phải… mua tuyết nhân tạo từ một khu vui chơi giải trí mùa đông để phục vụ cho cuộc thi điêu khắc tuyết được tổ chức thường niên tại đây do nguồn cung tuyết tự nhiên không đủ.

Trong khi châu Âu phải rùng mình chịu đựng cơn rét đột ngột giết chết hàng trăm người thì Winnipeg lại được hưởng một tháng Giêng mát mẻ thứ ba trong hơn một thế kỷ nay với nhiệt độ trung bình tương đối dễ chịu: -10,8 độ C. Điều này cũng xảy ra nhiều nơi ở Canada.

Liên hoan du lịch ở Winnipeg

Trong khi người dân Winnipeg sung sướng cất đi chiếc xẻng xúc tuyết thì hàng chục nhà điêu khắc tuyết của liên hoan đến từ những nơi xa xôi như Thụy Sĩ, Hà Lan thậm chí Mexico, đã bị sốc vì thời tiết mát mẻ ở đây. Liên hoan được tổ chức lần đầu tiên vào năm 1969, bao gồm các hoạt động chạm khắc tuyết hình sói, bò rừng và những biểu tượng văn hóa xung quanh thành phố có 700.000 dân này.

TK (Theo Reuters )


Theo www.baomoi.com

Tro lai dai ban doanh mot thoi cua hai tac Viet Nam

Một cán bộ đồn biên phòng đi trên chiếc tàu cao tốc trực chỉ về quần đảo Hòn Tre tiết lộ: "Trên đảo còn những gia đình là hậu duệ của hải tặc, kho báu chứa tiền cổ nghi của cướp biển. Vài năm về trước vùng này còn "động" lắm, nhưng nay bình yên đã trở về…".

Được may mắn đi nhiều về vùng biển Tây Nam của tổ quốc, nhưng kỳ thực đây là lần đầu tiên tôi ra Hòn Tre (nay là tên mới của Hòn Đốc thuộc quần đảo Hải Tặc xưa), thuộc xã đảo Tiên Hải, thị xã Hà Tiên, Kiên Giang. Trong những ngày rong ruổi đi ngược về các tỉnh cực Nam của Tổ quốc, tôi từng được nghe về chuyện cướp, được kể về chuyện phỉ ở Quần đảo Hải Tặc, với mỗi giai thoại khác nhau càng khiến tôi ngờ ngợ nửa thực nửa hư.

Trước khi ra đảo, tôi cứ khư khư mang cái suy nghĩ ngây thơ mà mường tượng rằng, quần đảo này còn hoang sơ, dân cư sinh sống cũng còn hoang như đảo ấy. Nhưng thực tế lại khác. Nghe anh Tư Huồi là dân đảo thứ thiệt ngồi kế bên khoe: "Trông vậy mà dân sống thoải mái lắm nghen, ngoài này còn dễ kiếm tiền à, chỉ cần chèo ghe, sắm thêm cái kính lặn đi lòng vòng quanh đảo cũng ngày kiếm mấy trăm nghàn chứ chẳng chơi" mới thấy đảo xa ngày càng có sức hút con người.

Một góc của đảo hòn Tre, thuộc xã đảo Tiên Hải, trong quần đảo Hải Tặc xưa.

Anh cán bộ biên phòng lại rỉ tai bảo, hồi trước dễ gì được đi tàu thoải mái như thế này đâu vì ở vịnh Thái Lan còn phức tạp, cướp biển hoành hành dữ lắm. Ấy là anh đang nói về cái thời mà cái "dớp" cướp biển từ thời cố cựu còn dư âm lại ở một vài băng nhóm phía bên kia biên giới, thường chặn các tàu cá của ngư dân trấn lột, đánh đập.

Điểm làm người ta lưu tâm nhất khi đến quần đảo này vẫn là cột mốc chủ quyền mang tên "Hải Tặc" được xây dựng năm 1958, đặt phía Tây hòn Đốc. Cái tên dữ dội ấy từng được đặt làm địa danh hành chính cho một quần đảo nằm trong vịnh Thái Lan thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Cột mốc mang tên Quần đảo Hải Tặc được xây vào 1958, ở phía Tây đảo hòn Tre.

Vùng này từng có nạn cướp biển hoành hành, và quần đảo là đại bản doanh một thời của các băng cướp xuyên thế kỷ, băng cướp Cánh Buồm Đen có cờ hiệu là cái chổi hòng quét sạch tàu thuyền qua lại trong vịnh Thái Lan.

Cái "truyền thống của băng cướp Cánh Buồm Đen" vẫn còn tiếp nối mạnh đến mãi tận những năm gần đây mới chấm dứt. Người ta bảo trên đảo còn hậu duệ của những thành viên "hải tặc", rồi những đồng tiền cổ dân lặn biển nhặt được ở một vịnh phía Tây Bắc của hòn Đốc nghi là kho báu của của "hải tặc", hay một vài cái mộ của cướp biển còn chôn trên đảo.

Không phải ngẫu nhiên mà người ta gán cho hòn Đốc và các hòn lân cận một cái danh dữ dội "quần đảo Hải Tặc", rồi một thời từng là địa danh hành chính cho mười tám hòn lớn nhỏ ở vùng biển Tây Nam. Hiện nay tấm bia chủ quyền mang tên Quần đảo Hải Tặc vẫn nằm phía Tây đảo hòn Đốc là minh chứng cho một thời hỗn mang nhưng đầy dữ dội đó.

"Quần đảo hải tặc"- tên "hải tặc" từng được lấy làm tên địa danh hành chính thời chế độ cũ trước những năm 1975

Sử sách từng ghi rằng, từ khoảng (1700- đầu thế kỷ XX) khi dòng họ Mạc khai phá và xây dựng miền đất phía Nam trù phú, Mạc Thiên Tích (con của Mạc Cửu, người khai xứ Hà Tiên) làm Tổng binh trấn Hà Tiên, lúc này vùng đất Tây Nam nước ta phát triển cực thịnh, Hà Tiên là một thương cảng, nơi cập bến của những đội tàu buôn Đông-Tây.

Những con tàu của thương nhân Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha chở gốm sứ, rượu sang đổi sản vật, tơ lụa ở Châu Á đều phải đi qua vùng biển này. Trên vùng biển kín của Vịnh Thái Lan nhiều hòn lắm đảo, lại nằm trên đường trung chuyển. Đây chính là điều kiện lý tưởng để các băng cướp biển trú ngụ trên các hoang đảo, chặn tàu để cướp.

Cái tên băng cướp "Cánh Buồm Đen" từng là nỗi khiếp đảm xuyên thế kỷ cho các đội tàu bè cũng xuất hiện từ đó. Băng cướp này án ngữ vùng biển Nam cho đến mãi đầu thế kỷ XX mới tan rã.

Một góc đảo này, nơi người dân từng phát hiện nhiều tiền cổ, nghi là kho báu của "hải tặc"

Giờ đây những câu chuyện một thời hỗn mang vô luật về cướp biển kể lại cũng chỉ là để cho thế hệ sau biết rằng, trên quần đảo tươi đẹp đã từng có một thời biển Tây Nam dữ dội. Vật đổi sao dời, quần đảo mang tên Hải Tặc nay đã mang tên hành chính là xã đảo Tiên Hải.

Hòn Đốc thủ phủ của cướp biển xưa giờ cũng đổi thành hòn Tre. Và "lớp áo" của đảo được thay dần bằng những ngôi nhà mới cùng đoàn ghe cộ ngày đêm bám biển. Những con người cần lao đang ngày ngày căng sức xây một xã đảo lớn mạnh, sầm uất xứng tầm ở biển Tây Nam.

Gặp hậu duệ của băng nhóm cướp biển

Trên "quần đảo hải tặc", tôi đã gặp bà Nguyễn Thị Gái (tên gọi thân mật là má Mười), một trong những hậu duệ của băng cướp "Cánh buồm đen" một thời, và cũng là người đầu tiên xây chùa trên đảo.

Má Mười năm nay đã ngoài 80 tuổi nhưng da dẻ vẫn hồng hào, nói chuyện rất minh mẫn. Trong những câu chuyện với chúng tôi khi nhắc lại quá khứ một thời đáng quên của cha ông mình, giọng má như trầm lắng xuống.

Theo lời má, thuở mới sinh ra và lớn lên, đã thấy cả gia đình sống trên Bãi Bổn (nay là ấp Bãi Bổn, đảo Phú Quốc). Cha của má là một người thao lược võ nghệ, thuộc vùng biển trong Vịnh Thái Lan như con rái cá.

85 tuổi, bà Mười vẫn vui sống thanh thản ở hòn Đốc, thuộc Quần đảo Hải Tặc

Má Mười mang hai dòng máu cha người Việt, mẹ người Thái Lan, số là trong những ngày tung hoành, khi đến Thái Lan, cha bà đã bị vẻ đẹp của người con gái Thái hút hồn. Ông chính thức bỏ nghề …cướp biển, và hai người dắt nhau về Việt Nam ở.

Nhắc đến người cha của mình, bà nhớ lại: "Dáng người cha tui phốp pháp lắm, lại giỏi võ, từng phiêu bạt khắp nơi mưu sinh. Chính vì bản tính ngang ngạnh không biết sợ trời sợ đất cùng những tháng ngày ngang dọc đó đây trên biển, ông dần dao du với đám phỉ tứ phương, rồi cũng chặn tàu buôn để cướp. Mà khi lấy được của người ta ổng tiêu xài đi đâu má con tui nào biết".

Ở đảo Phú Quốc, thời chính quyền Ngụy cuộc sống khó khăn, lính hay bắt bớ. Năm 1956 cha con bà Mười lại dong thuyền theo hướng Đông vào một quần đảo vắng người lánh nạn, sau này bà mới biết đây chính là "quần đảo Hải Tặc".

Chùa Cao Sơn Tự trên núi ở hòn Đốc, Quần đảo Hải Tặc

Khi cuộc sống tạm ổn, dân ra đảo nhiều hơn cũng là lúc chế độ cũ đưa máy bay, tàu chiến ra dựng lô cốt trên đảo hòn Đốc. Chính quyền (Ngụy quyền) bắt bớ, nhưng chỉ vài ba năm sau bọn chúng lại theo tới. Xứ đảo yên bình lại ầm ì tiếng nổ tàu sắt, biển xanh súng ống sặc mùi khói lửa, trực thăng dội vạt cả ngọn dừa trên đảo.

Câu chuyện lập chùa lúc đó của bà cũng trăm bề nhọc nhằn, tâm ý của bà bị cản trở rất nhiều, vì chế độ cũ do Ngô Đình Diệm lúc đó chủ trương bài Phật giáo gắt gao. Việc lập chùa đã khó, huống chi lại là một phụ nữ thấp bé hạt tiêu như bà lại lập chùa bằng hai bàn tay trắng. Nhưng rồi thương bà con không nơi hương khói, cầu nguyện, thiện ý mong hòa hợp yên bình trên đảo, bà lại quyết tâm xây chùa.

Không quản khó nhọc, đích thân ngày bà xuống bãi vục cát, đêm cạy đá núi rồi gùi lên lưng chừng đồi. Để có xi vữa xây bà bớt chút cây rau, con cá bắt được đổi cho bọn lính Ngụy ở đồn bốt. Chẳng mấy chốc ngôi chùa khang trang hoàn thành và cái tên Sơn Hòa Tự ra đời.

Ngôi chùa bà Mười vẫn còn đó như sự chế ngự lại cái ác. Người dân ở các hòn đảo lân cận có nhu cầu tu tâm, họ đều tìm đến Sơn Hòa Tự của bà hương khói. Ai muốn an lành cho những chuyến đi biển cũng tìm đến chùa Sơn Hòa Tự cầu an. Bà nhấn mạnh "tui lập chùa duy chỉ cầu cho yên bình mà thôi, mong rằng sau này con cháu trên đảo sống hòa thuận, không còn cướp bóc loạn lạc".

GIANG UYÊN

Theo Infonet


Theo www.baomoi.com

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

An Do, soc va chim

Trong hành trình hơn hai vạn cây số dọc dài hai nước Ấn Độ - Nepal của tôi, khỏi phải nói về cảm xúc huyền bí và kỳ vĩ từ những thứ ít ai dám chắc mình còn hân hạnh gặp lại lần thứ hai trong đời kia.

Tuy nhiên, giữa ngồn ngộn tư liệu và ký ức đó, nhắm mắt lại, tôi trước hết bị ám ảnh bởi hai con vật vô cùng thân thiện, suốt dọc đường, cứ xòe tay ra là ta đón được chúng vào lòng mình: Sóc và chim.

Chim và sóc tràn ngập mọi nơi. Ga tàu hỏa về đêm chim bu kín đặc, xua chúng cũng không thèm đi. Tán cây ven đường phủ kín vẹt xanh hoặc quạ đen. Bạn có thể gọi một đàn sóc nâu về, để chúng bò lên tay, lên cổ bạn mà lít chít vui đùa. Chim và sóc, rồi khỉ, voọc, hươu nai nhắc tôi nhớ đến một miền an lạc. Giống như tiểu thiên đường vậy.

Chim chóc vui với người trên sông Hằng tại Varanasi.

Những ga tàu kín đặc chim chóc

Thủy - cô bé Hà Nội "cành vàng lá ngọc" đã 5 năm học ở thủ đô New Delhi thấy tôi mải miết ngày nọ qua ngày kia chơi đùa với chim và sóc - bèn mỉm cười độ lượng: "Anh à, xung quanh họ nhìn anh như trên trời rơi xuống kìa". Tôi khẽ khàng lia mắt. Da trắng, da ngăm, da đen, có ông theo đạo Xích râu dài đến rốn tóc búi cuồn cuộn như rồng (họ không bao giờ cắt), có chú mặc váy nâu nhung nhăng đẩy xe đạp...

Tất cả cùng nhìn tôi chòng chọc. Thủy bảo, "chỉ một mình anh là thấy lạ lùng chuyện chơi với chim và sóc thôi. Bên này chỗ nào cũng thế, từ xưa đã thế". "Em biết có một số bạn ngoại quốc học cùng em thèm thịt chim cu gáy, chim bồ câu quá. Không dám vồ chim. Họ dùng cái thùng giấy màu mè, thả ít thức ăn vào đó, chim chóc rúc vào đó rong chơi.

Vui chơi với sóc - con vật thân thiện có mặt ở mọi nơi.

Đậy nắp lại đem về thịt ráo". Nhưng ở Ấn Độ tôi chưa bao giờ nghe thấy chuyện có ai đó ăn thịt chim, dù đã từng nghe người thật nghèo họ chấp nhận ăn thịt chuột cống. Bằng chứng là nếu gần 1,2 tỉ người (quốc gia đông dân thứ hai trên thế giới) cùng ăn thì chỉ nửa ngày là Ấn Độ sẽ tiệt bóng chim trời.

Hồi nhỏ sống dưới chân núi Ba Vì, tôi nuôi khá nhiều chim, từ se sẻ, chim ri, đến chào mào, sáo sậu. Tôi cũng từng nuôi sóc trong lồng. Cái việc mà những mục đồng như tôi làm nhiều nhất trong suốt thời ấu thơ của mình, có lẽ là... bắn chim.

Sau này, mỗi lúc tình cờ trông thấy con chim nào ở miệt rừng Tây Bắc hay Tây Nam Bộ (ở quê tôi và Hà Nội thì sắp tuyệt chủng chim chóc rồi!), tôi thường vẫn nheo nheo mắt nghĩ: Nếu mình có cái súng caosu và viên sỏi trong tay, thì có khi là "hạ thủ" được "nó". Nghĩ rồi lại thấy xấu hổ. Bây giờ thiên hạ bẫy chim bằng máy, lưới và loa đài giả giọng muôn loài.

Chim trời bay vào nhà hàng đặc sản, súng săn tràn lan. Gần chục năm qua, ngày ngày đi làm ở Hà Nội, hình như hiếm lắm tôi mới nhìn thấy một con chim hoang dã cô lẻ bay qua tầm mắt. Người ta bảo, thợ săn chim đổ về quê kẻng kiếm ăn, thành thử muốn hy vọng nhìn thấy chim chóc phải ra phố xá. Ở đó may ra có anh tự vệ, anh công an làm cho bọn cầm súng săn ái ngại. Nên chim còn lưa thưa vài bóng.

Càng ngẫm thế, tôi lại càng mải mốt với đàn chim vô thiên lủng ở khắp các bang, đặc biệt là miền biên viễn Ấn Độ, Nepal. Nhà ga cũ, có lẽ được xây từ hồi Ấn Độ còn bị người Anh cai trị. Tàu cũ kỹ lướt qua, gió lạnh hun hút. Tôi và nhóm bạn nghe tiếng lích rích, rồi tiếng chim cu gù thân thiết như bay sang từ mùa lúa chín quê nhà. Chao ơi.

Bờ tường, dây điện, panô, ápphích chỗ nào cũng đen kịt toàn bóng chim. Quạ đen, quạ khoang, chim gâu, chim ngói, chim cu, bồ câu, se sẻ, vẹt xanh... Sao thượng đế sinh ra các loài chim, nhiều loài ở Việt Nam, ở Ấn Độ, Tây Tạng, rồi Âu Châu, Trung Quốc, chỗ nào cũng giống hệt nhau nhỉ? Và có lẽ ông trời ban cho loài người ở các châu lục, các vùng lãnh thổ số chim chóc bằng nhau.

Chỉ có điều, anh nào có cái miệng tham tàn và những hành vi tàn sát thiên nhiên khốc hại hơn thì anh ấy thiếu vắng bóng chim trời hơn trong đời sống của mình. Thương thay. Máy quay của tôi lướt một vòng 180 độ, không góc nào là không dày đặc bóng chim. Tôi chưa đi đến cái sân ga nào lại đông đúc và khai mù, dày đặc biển "cấm nhổ bã trầu" bằng tiếng Anh (ở đây họ ăn trầu rất phổ biến) như thế.

Mặc kệ, chim chóc cứ an nhiên tự tại mà cọ mỏ vào nhau tự tình, mà "khì khì" ngủ trên các lan can, bờ tường ngay trong tầm tay với của bạn. Những chú chim chân đỏ, mỏ đỏ, con nào cũng to bằng vốc tay, béo mẫm. Có đàn quạ, con nào cũng gần bằng chú gà mái ri đẻ... một lứa.

Có một Niết bàn từ thiên nhiên sum vầy

Người Ấn Độ hầu hết không ăn thịt bò, thịt chó... Chó hoang rất nhiều. Trên đường đi từ Delhi dọc Kuhsinaga rồi Naravasi để sang Nepal, có lần tôi thấy người ta vứt cả dãy những con bò chết ven đường. Chó hoang cứ thế xé thịt ăn, rồi đàn quạ đen bu kín. Xe trờ đến, tôi bước ra. Quạ đen dịu dàng bay đi rồi lè vè vòng lại ngay.

Con bò đỏ au, trơ bộ xương sườn như một tòa kiến trúc cong khum. Cạnh đó là vài con chó hoang bị ôtô chẹt chết. Quạ lại rẽ sang rỉa thịt chó. Dường như đây là cuộc cạnh tranh sinh tồn vẫn nguyên thủy nhất. Không phải trên quốc lộ, ở thủ đô, mà có cảm giác là một vườn quốc gia nào đó chưa từng có sự hiện diện của... con người!

Đi dọc sông Hằng, tận mục những thi thể được bó và khiêng ra chất lên củi lửa hỏa thiêu, ai ngờ điều ám ảnh tôi lại vẫn là chim chóc. Người ta không ăn quạ, bởi họ nhìn thấy cái gì giống như tâm linh ở đó, ngoài lý do họ theo Đức Phật ngại sát sinh. Như người Tạng không xúc phạm kền kền, vì nó mang từng phần thi thể người vào dạ dày nó và bay lên trời.

Cùng với quạ - loài chim có nhiều nhất ở sông Hằng - là giống chim nước gần giống hải âu. Mỏ dài, to bằng con bồ câu, lông trắng và mượt. Tôi hú hít lên một tiếng. Chim kéo đến trắng toát mấy con thuyền. Tiếng kêu lao xao. Ông lái đò da đen hát một điệu dân ca gì đó lý lơi như hò Nam Bộ nước ta. Chim càng đến nhiều.

Ông da đen, nụ cười trắng toát, lũ chim nước sạch sẽ và trắng lốp, xa xa là các đền đài đỏ au. Trông lũ chim tinh khôi, rắn rỏi, láu cá. Khách sạn tôi ở, thường xuyên có cảnh quạ khoang, quạ đen, vẹt xanh bu kín. Chĩa ống kính lên trời, thấy đen kịt, đen và trắng lấp lánh. Cò và quạ đậu trên lưng bò thong dong, đen kịt và trắng lốp.

Tổ quạ to rù, rối bung rơm rác trên các tán cổ thụ. Tại Bodh Gaya, khi chúng tôi đàm đạo với vị sư trụ trì ngôi chùa thờ Phật danh tiếng nhất thế giới ở Bồ đề Đạo tràng, bên tháp Đại Giác, bên gốc bồ đề linh thiêng nơi Đức Phật đã trải qua 49 ngày ngồi thiền trước khi đắc đạo... - khi ấy, không ai có thể nghe thấy tiếng của ai nữa, bởi trời chạng vạng, chim chóc kéo về lúc lỉu các tán cây, tiếng kêu râm ran đến điếc tai!

Âm thanh ấy, với tôi nó đã rất gần với Niết bàn. Tiếng kêu của đàn chim hoang dã giữa phố thị nó luôn gợi cảm giác bầy đàn đến mức: Thốt nhiên, tôi thấy thương những người suốt ngày chăm vài con cu gáy, vành khuyên hay sáo sậu.

Thiên nhiên vô tận ôm ấp mình như thế, vốn như thế, như những gì tôi gặp ở bất cứ cánh đồng, góc phố, tòa nhà hay công viên nào ở Ấn Độ - thế sao ta tận diệt một phần không thể thiếu của cuộc sống kia để rồi lên rừng xuống biển tìm lấy một con chim còn sót lại rồi "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa"?

Những đứa trẻ xòe váy xin nhảy múa với đàn sóc

Lại nói chuyện những con sóc hoang ưa nhảy nhót và kêu chít chít. Lông xám, mượt và tươi màu lắm. Chúng có ở mọi nơi, từ vỉa hè, quán ăn, đến cả những nơi đền chùa thiêng liêng nhất. Đám sóc bé nhỏ này tôi gặp rất nhiều trong các quán đặc sản ở Việt Nam, có khi vài trăm nghìn một đĩa ướp ủ từ bao giờ trong ngăn đá, mỗi đĩa đôi ba con nằm còng queo như chuột.

Ở ngôi đền tình yêu mang tên TajMahal ("bài thơ tình tuyệt mỹ khổng lồ khắc bằng đá"!) do Đức vua Sha Jhehan xây cho người đàn bà được yêu thương vào bậc nhất thế giới - Hoàng hậu Muhtag - chúng ta có thể thấy sóc bò ở khắp nơi.

Chúng ngồi vắt vẻo, cong đuôi dài, chắp hai tay nhỏ xíu vo vo trước mặt mình để ăn, nhằn, chọn đủ thứ thức ăn. Một hướng dẫn viên địa phương da đen, môi đỏ, lòng bàn tay đỏ, già nua cứ như phù thủy. Ông chun môi gọi sóc về, sóc kéo đến nâu xám cả nền gạch đỏ trong cung điện. Thức ăn được tung ra.

Tại Pháo đài Đỏ (Red Fort) - di sản văn hóa thế giới lừng danh tại vùng Agra, nhân viên quản lý vô tư phát cho khách những túi nhỏ để thả vào lòng bàn tay mình, miệng kêu "chít chít" gọi sóc từ các tán cây cổ thụ xuống. Ở Lâm Tì Ni (Nepal) - nơi Đức Phật sinh ra, khu vườn mà bất cứ tín đồ Phật giáo nào cũng ao ước một lần đặt chân đến, sóc vô tư ăn thức ăn ở các hốc cây bồ đề, là bàn thờ Phật tối cao.

Sóc chơi chung với các vị đạo sư ngồi thiền. Trên núi Linh Khứu, khỉ, voọc rời các tán cây rậm rịt, có thể khoác vai bạn chụp chung vài pô ảnh. Thủ đô Ấn Độ có rất nhiều cánh rừng nguyên vẹn, mênh mông. Ở đó, khỉ chạy thung thăng, có khi nó rẽ xe cộ sang đường mà không cần chờ đèn xanh...

Người Ấn Độ đã trưởng thành không gọi tên con sóc theo cách mà ta vẫn gọi bằng tiếng Anh, dù tiếng Anh là "quốc ngữ" thứ hai của họ. Họ cũng không tham gia chơi đùa với chim và sóc như du khách hay trẻ nhỏ Ấn Độ. Lý do đơn giản là: Từ thượng cổ đến giờ, Đức Phật vẫn ban cho họ một cõi an lạc mà con người và tự nhiên cứ thả sức sum vầy như thế.

Có lần tôi gặp ở cổng Chiến Thắng India Gate giữa thủ đô Delhi một nhóm bé gái 5-6 tuổi đang chơi đùa với đàn sóc. Các bé đều gọi sóc là Chipmunks (tên một nhân vật sóc siêu quậy trong loạt phim về con sóc nổi tiếng thế giới). Rồi các bé đứng xòe váy nhảy múa với mong muốn sóc cũng đứng hai chân, xòe đuôi và cùng nhảy múa. Các bé tin, sóc là bạn của mình, một siêu quậy thông minh bước ra từ siêu phẩm kia. Bất giác tôi rưng rưng xúc động. Bởi, lý lẽ của thiên nhiên sao mà nhân ái thế.

Đỗ Doãn Hoàng


Theo www.baomoi.com

Hoi An Doc dao tuong goc tre pho co

"Tre giữ làng, giữ nước, giữ mái nhà tranh….". Từ ngàn xưa, cây tre đã trở thành một hình ảnh quen thuộc với mỗi làng quê Việt Nam và nay khi đến với Hội An du khách không khỏi bị thu hút bởi những tác phẩm nghệ thuật độc đáo được làm từ gốc tre.

Từ khóa liên quan

Danh từ
  • tượng
  • nghệ nhân
  • du khách
  • làng quê
  • khu phố cổ
  • tâm hồn
Địa danh trong nước
  • Hội An
  • Thanh Hà
Cụm từ
  • phúc lộc thọ
Động từ
  • tạc tượng
  • phân loại
Tính từ
  • độc đáo
Danh từ riêng
  • người Việt
Tên người
  • Hải Thượng Lãn Ông

Tin đọc nhiều

  • Chùa Quán Sứ nhuốm màu huyền bí với pho tượng "mọc tóc" - Dân Việt 4175 lượt đọc
  • Về đất mỏ ăn món sá sùng đắt hơn vàng - aFamily 3476 lượt đọc
  • Xây nhà tiền tỷ cho... chim yến - Báo Tin tức 612 lượt đọc
  • Tri ân vị vua Thủy tổ Việt Nam - Đại Đoàn Kết 266 lượt đọc
  • Có nên bán khoán con lên chùa không hả các mẹ? - Phunutoday.vn 224 lượt đọc
  • Lại chuyện "không đành" với cái nhà vệ sinh trên đường du... - aFamily 173 lượt đọc
  • Khi du khách bị biến thành mồi cho 'máy chém' - VEF 154 lượt đọc
  • Nhức mắt, đau tai vãn cảnh chùa Hương - 24h.com.vn 131 lượt đọc

Có thể bạn quan tâm

  • Về đất mỏ ăn món sá sùng đắt hơn vàng - aFamily
  • Chùa Quán Sứ nhuốm màu huyền bí với pho tượng "mọc tóc" - Dân Việt
  • Quảng Nam: Lũ lượt xem cá lóc nặng 10kg - Dân Việt

Chưa có bình luận nào

Hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia bình luận.

Các bài mới

  • Tôn vinh hát Xoan trong chương trình "Du lịch về cội nguồn" - QĐND
  • Phát ấn đền Trần: Chờ đến... năm sau - Giadinh.net
  • Thú vị ngày Hội An tại TPHCM - Người Lao Động
  • "Ngày hội quê tôi" - QĐND
  • Ngắm những khu vườn trên cao tuyệt đẹp - Giadinh.net

Các bài khác

  • Giá hoa cho ngày Tình nhân tăng gấp bốn lần ngày bình thường - SGTT
  • Vùng đất của những quả trứng đá khổng lồ ở Việt Nam - Ngoisao.net
  • Hạn chế tình trạng lộn xộn trong lễ hội - Tuổi Trẻ
  • Tai nạn tàu ngầm ở Biển Đỏ, 3 người thiệt mạng - Dân Trí
  • Phế tích trong lòng di sản - Bee.net.vn

Về đầu trang

Thông tin tiện ích

  • Lịch chiếu phim rạp
  • Giá vàng
  • Kết quả xổ số
  • Tỉ giá
  • Chứng khoán
  • Truyền hình

Dịch vụ

  • Nhúng tin vào trang web
  • Thống kê & So sánh báo điện tử

Báo Mới của tôi

Đăng nhập | Đăng ký | Quên mật khẩu

Chưa lưu bài nào Đăng ký tin thư

Chuyên mục của tôi

  • Chưa có chuyên mục nào
  • Tạo chuyên mục mới
  • Top chuyên mục tự tạo
  • Khôi phục chế độ mặc định

Lá số tử vi

Thần Nông (23/10-21/11)

Hôm nay là ngày may mắn nhất trong tuần của Thần Nông. Bạn nhận được nhiều sự giúp đỡ bất ngờ và có tính chất quyết định cho thành công đạt được. Bạn sẽ được đánh giá cao hơn nữa nếu chia sẻ niềm vui của mình với những người kém may mắn hơn.

Tiếng Việt
  • Phiên bản Baomoi Lite
  • Đọc Báo mới trên Mobile
  • Có thể bạn chưa biết?
  • Nhúng tin vào trang web
  • Giới thiệu Báo mới
  • Điều khoản sử dụng
  • Liên hệ với chúng tôi
  • Quảng cáo trên Báo Mới
  • Liên kết website
  • More news, less time - Baomoi English
  • Báo Mới trên Facebook
  • Báo Mới Blog

Việc tổng hợp và sắp xếp các thông tin trên Báo Mới đều được thực hiện tự động bởi một chương trình máy tính.

Giấy phép số 46/GP-TTĐT cấp ngày 13/01/2012

Bản quyền thuộc Công ty Cổ phần Công nghệ EPI .

Powered by ePi Technologies


Bước vào những khu phu phố đi bộ, du khách như được lạc vào lâu đài với những cổ kính hoang sơ, với những chứng nhân lịch sử, với những làng nghề thủ công truyền thống như nghề làm đèn lồng, nghề làng mộc Thanh Hà, hay xem các nghệ nhân làng mộc Kim Bồng điêu khắc những tác phẩm từ gỗ và đặc biệt ấn tượng có một điều gì đó rất kì lạ khiến chúng tôi không thể tiếp tục lang thang trên khu phố khi đứng trước cơ sở gỗ mĩ nghệ Xuân Hùng tại Hội An bởi những tượng gốc tre độc đáo mang tâm hồn người việt do chính nghệ nhân Xuân Hùng chủ cơ sở tạo ra. Những gốc rễ tưởng như chỉ là phế liệu nhưng qua bàn tay của người nghệ nhân trở thành những tượng nhân huyền bí kì lạ.

Chú Hùng cho hay để tạo ra được một tượng gốc tre chuẩn bị rất nhiều công đoạn và mất khá nhiều thời gian từ việc tìm gốc tre rồi phân loại góc tre lớn nhỏ rễ dài hay ngắn… ngày xưa làng quê còn nghèo tre kiếm rất dễ nhưng bây giờ để tìm kiếm những gốc tre rất khó chú phải đặt từ những vùng quê khác. Sau khi có gốc tre và phân loại thì phải rửa sạch cẩn thận để không bị đứt rễ, mất dáng gốc tre rồi bắt đầu đục, đẽo, khắc, tạc tượng lên gốc tre mà dường như gốc đó đã mang chút hồn của tượng với đủ hình như tượng ông Phúc, Lộc, Thọ, hình Hải Thượng Lãn Ông, hình chư vị Thập Bát La Hán…. mất một đến hai ngày để hoàn thành tác phẩm tùy theo mỗi gốc tre lớn hay nhỏ.

Sản phẩm mà các cơ sở khắc nhiều nhất vẫn là ba ông Phúc, Lộc, Thọ, và ông Sư Tổ mang ý nghĩa "cầu an, cầu phước".

Tượng gốc tre phố cổ được bày bán phục vụ du khách trong và ngoài nước đến Hội An. Du khách rất ấn tượng bởi những tượng gốc tre có đủ cả tóc, râu, thậm chí cả lông mày. Không có bức tượng nào giống nhau do hình dáng các gốc tre khác nhau. Tuy nhiên, thần thái sắc mặt nhân vật được tạc tượng luôn được thể hiện nhất quán tạo lên tâm hồn người Việt qua từng gốc tre.
Theo www.baomoi.com